NGƯỜI YÊU CŨ NHÂN GIAN

By | October 31, 2014

Cầu xin mà, hỡi miệng lưỡi nhân gian, cầu xin đừng làm đau tôi thêm nữa. Chữ “người yêu” ngủ yên trong quá khứ, hiện tại này, ta hãy cố quên đi…

Nỗi đau này anh biết nói làm sao
Khi chính anh mới là người có lỗi
Lỡ vô tâm để em đi quá vội
Để mất người rồi mới chợt nhận ra.

Nhân gian này còn miệng lưỡi người ta
Họ gọi anh với em là người cũ
Họ hồn nhiên và vô cùng thích thú
Khi vui cười ở trên một nỗi đau…

Thế nhưng mà nhân gian có biết đâu
Anh và em đã hai người hai lối
Dòng thời gian sẽ xoá nhoà, dời đổi
Chỉ còn là dĩ vãng ấy mà thôi.

Rồi mai đây năm tháng vẫn dần trôi
Khi hai đứa bình yên lòng bước tiếp
Một thuở yêu chỉ còn là kỉ niệm
Mối tình đầu giữ lại ở trong tim.

Đến khi ấy, ai còn muốn kiếm tìm
Chữ “người yêu” sâu trong lòng quá khứ?
Nên nhân gian vô tâm dùng chữ “cũ”
Để ghép vào, để gọi lại nỗi đau…

Để vớt lên ở tận trong đáy sâu
Để cứa đứt mối tình đầu đã lỡ
Để tội nghiệp cho tình yêu dang dở
Để khắc vào những thứ đã từ lâu…

Người yêu cũ, sao càng ngẫm càng đau
Tự trách mình cũng đã là quá muộn
Yêu Trang Thơ, một thời tôi dành trọn
Giờ chỉ còn lời xin lỗi khó khăn.

Cầu xin mà, hỡi miệng lưỡi nhân gian!
Cầu xin đừng làm đau tôi thêm nữa
Chữ “người yêu” ngủ yên trong quá khứ
Hiện tại này, ta hãy cố quên đi,

Chữ “cũ” kia không có ý nghĩa gì…

Hiểu Thanh – 31.10.2014

Leave a Reply

Iconic One Theme | Powered by Wordpress